Nụ hôn mang lại lợi ích gì cho sức khỏe?
Hội chứng chùm đuôi ngựa là tình trạng y tế khẩn cấp cần phải được cấp cứu. Các triệu chứng đặc trưng của bệnh là đau thần kinh tọa, tê yếu nghiêm trọng ở 2 chân, quanh hậu môn và bộ phận sinh dục, gặp khó khăn khi tiểu tiện và đại tiện.Lần đầu tiên TP.HCM có rạp chiếu phim ngoài trời như trong phim Hàn
Tổng thư ký WMO, GS Celeste Saulo, cho biết: "Sự chuyển dịch từ La Nina sang El Nino đã làm khí hậu ấm lên từ giữa năm 2023 được phản ánh rõ ràng qua sự gia tăng nhiệt độ so với năm ngoái. Vì El Nino thường có tác động lớn nhất đến nhiệt độ toàn cầu sau khi đạt đỉnh nên năm 2024 có thể còn nóng hơn nữa. Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất mà nhân loại phải đối mặt, đang ảnh hưởng đến tất cả chúng ta, đặc biệt là những người dễ bị tổn thương nhất. Chúng ta không thể chờ đợi lâu hơn được nữa dù đã hành động nhưng phải làm nhiều hơn nữa và thực hiện một cách nhanh chóng. Chúng ta phải cắt giảm mạnh mẽ lượng khí thải nhà kính và đẩy nhanh quá trình chuyển đổi sang các nguồn năng lượng tái tạo".
TP.Thủ Đức: Xe container tông nát dải phân cách rồi ngã nhào ở cầu vượt Trạm 2
Hỗn loạn xảy ra khi Hamas bàn giao con tin người Israel Arbel Yehoud cho Hội chữ thập đỏ hôm 30.1. Người phụ nữ bước đi trong sợ hãi khi đám đông vây quanh cô.Israel đã trì hoãn việc thả 110 tù nhân Palestine theo thỏa thuận ngừng bắn ở Gaza để thể hiện phản ứng về đám đông này.Tuy nhiên, văn phòng thủ tướng cho biết việc trao trả vẫn được tiến hành sau khi các nhà hòa giải cam kết đảm bảo việc đưa con tin đi lại an toàn trong những đợt trao trả trong tương lai.Một con tin Israel bị Hamas bắt cóc từ cùng khu định cư với Yehoud, ông Gadi Moses (80 tuổi), cũng được trả tự do, cùng với 5 công dân Thái Lan đang làm việc tại các trang trại của Israel khi các tay súng Hamas tràn vào miền nam Israel tháng 10.2023.Ngoài ra còn người lính Israel Agam Berger, người đầu tiên được dẫn đi giữa những tòa nhà đổ nát ở Jabalia, phía bắc Gaza.Lực lượng Hamas đã có màn biểu dương lực lượng tại các đợt thả con tin hôm 30.1, một lời nhắc nhở rằng lực lượng này vẫn hiện diện mạnh mẽ ở Gaza sau hơn 15 tháng bị quân đội tiên tiến nhất Trung Đông bắn phá dữ dội.Cô Yehoud được bàn giao tại địa điểm ngôi nhà bị đánh bom của thủ lĩnh Hamas Yahya Sinwar, người đã bị Israel ám sát.Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đe dọa tử hình bất cứ ai làm tổn thương con tin và kêu gọi các nhà hòa giải đảm bảo tình trạng chen lấn sẽ không lặp lại.Cuối ngày 30.1, những chiếc xe buýt đã đến thành phố Ramallah ở Bờ Tây chở một số tù nhân Palestine dự kiến sẽ được trả tự do như một phần của thỏa thuận theo từng giai đoạn.Các quan chức y tế Palestine cho biết ít nhất 14 người Palestine bị thương do hỏa lực của Israel, một số bị trúng đạn thật và đạn cao su, những người khác do hít phải khí gas, khi họ tập trung tại lối vào Ramallah để chào đón những người bị giam giữ được trả tự do.Ở Israel, đó là ngày kỷ niệm tại nơi được gọi là Quảng trường Con tin ở Tel Aviv, nơi mọi người theo dõi trên màn hình khổng lồ.Một số người đã reo hò khi đặc phái viên Trung Đông của Mỹ Steve Witkoff đến tham gia, và tỏ lòng biết ơn vì vai trò của ông trong việc đảm bảo thỏa thuận ngừng bắn.Theo thống kê của Israel, hơn 250 con tin đã bị bắt cóc trong cuộc tấn công của Hamas ở Israel và hơn 1.200 người thiệt mạng.Cuộc tấn công của Israel đã giết chết hơn 47.000 người Palestine ở Gaza, khiến người dân phải đối mặt với tình trạng thiếu thuốc men, nhiên liệu và thực phẩm nghiêm trọng.
Tết đó, tôi được ăn… thịt heo rừng tại cơ quan Tiểu ban tuyên truyền Binh vận (B6) của tôi. Số là trước tết, anh Chín Thế, người quản lý rất giỏi săn bắn và bẫy heo rừng, vẫn nhiều đêm không đi săn thì gài bẫy. Có một đêm, anh Chín Thế đi kiểm tra mấy cái bẫy loại lớn chuyên gài heo rừng, và phát hiện một chú heo rừng to bự mắc bẫy. Bẫy dính vào chân, làm sao gỡ? Con heo rừng này rất can đảm, nó đã cắn vào chân mắc bẫy, sẵn sàng chịu mất một chân để thoát thân, nhưng chưa kịp thì bị anh Chín Thế phát hiện. Thế là xong!Cơ quan tôi hồ hởi vô cùng vì "chiến lợi phẩm" này. Những anh chuyên làm thịt heo nhanh chóng vào cuộc, và chẳng mấy chốc, con heo rừng đã thịt ra thịt, xương ra xương. Đúng 29 tết, nồi chảo của cơ quan được huy động để nấu các món ngon lành, và chú lính trẻ ít kinh nghiệm làm đầu bếp là tôi chỉ chờ vào cuộc… nhậu.Mùng 3 tết, tôi đạp xe sang "cứ" văn nghệ thăm anh Diệp Minh Tuyền và các bạn. Tình cờ lại gặp nhà văn Nguyễn Đình Thi vừa từ Hà Nội vượt Trường Sơn vô. Chuyện trò vui vẻ một lúc, thấy ban văn nghệ hơi… nghèo, tôi rủ anh Diệp Minh Tuyền cùng vài anh bạn đạp xe sang cơ quan tôi chơi. Nghĩ tới nồi thịt heo rừng còn đầy ắp ở cơ quan mình, tôi rủ mấy anh sang ăn. Lại lên xe đạp, phải 3 tiếng đồng hồ mới về tới cơ quan tôi. Anh Chín Thế rất vui khi tôi đón mấy nhà văn, nhà thơ về "xóm Binh vận", nên hô chị nuôi sửa soạn mâm chén cùng rượu đế chúc mừng năm mới. Nồi cháo đầu heo rừng thật tuyệt, húp tới đâu biết tới đó. Nhà thơ Diệp Minh Tuyền vui quá, không hề khách khí.Rồi tôi nhớ…Tháng 5.1975 tại Sài Gòn. Thành phố vừa qua khỏi cảnh binh đao còn vui hơn tết. Tôi thấy những cuộc diễu hành tự phát có kèm văn nghệ múa hát, kể cả múa lân, của thanh niên, học sinh sinh viên Sài Gòn trong những ngày hòa bình đầu tiên. Sự hồn nhiên, trong sáng của những "đám rước hòa bình" trên đường phố ấy khiến tôi ngạc nhiên không dứt. Tháng 5.1975, Sài Gòn tưng bừng lên đủ thứ, tùm lum lên đủ thứ. Và tôi, suốt ngày rong ruổi trên đường phố, làm không ra làm (vì công việc cơ quan đã hoàn thành), chơi không ra chơi, mà ăn lại càng… ngẫu hứng, nghĩa là tới bữa đâu ăn đó, đâu cũng gặp bạn bè, đâu cũng được bà con Sài Gòn hồ hởi cho... nhậu. Tết là như thế, chứ còn gì!Và tôi nhớ…Món vịt quay chợ Cũ mà "Tết Hòa bình" tháng 5.1975 tôi được ăn.Hồi ấy, nếu hỏi chợ Cũ ở đâu, có chết tôi cũng không biết. Nhưng bạn tôi, Tám Nhân, thì biết. Vì anh là sinh viên Sài Gòn tham gia hoạt động nội thành rồi lên chiến khu, ở đó chúng tôi quen và chơi thân với nhau. Một bữa chiều, Tám Nhân rủ tôi và nhà thơ Ngô Thế Oanh tới nhà Chú Hỏa chơi. Tôi cứ tưởng "chú Hỏa" là chú của… Tám Nhân, chứ đâu biết chú Hỏa là một trong những người giàu nhất Sài Gòn từ hồi Pháp thuộc qua thời Mỹ chiếm. Nghe Tám Nhân kể trên đường đi ông "chú Hỏa" này là người Tiều, từng sở hữu tới 20% địa ốc ở Sài Gòn. Giàu cỡ đó thì quá cỡ thợ mộc rồi. Tôi với Ngô Thế Oanh cứ hớn hở theo Tám Nhân tới nhà chú Hỏa. Tới nơi mới biết đây không phải là nhà, mà là… lâu đài. Một lâu đài đúng nghĩa, to và sang trọng hết cỡ. Không được gặp chú Hỏa, vì hóa ra, ông đã mất lâu rồi. Con cháu ông cũng không còn ở lâu đài này nữa. Chỉ có mấy anh vệ binh giải phóng đang canh gác. Thấy chúng tôi tới chơi, anh em rất mừng. Chúng tôi nói muốn gặp vệ binh Lương Minh Cừ, là nhà thơ trẻ của quân Giải phóng mà chúng tôi quen, nhưng anh em nói Cừ đi… nhậu đâu đó, chưa về. Anh em mời chúng tôi vào thăm lâu đài, và… nhậu chơi. Gì chứ đề nghị thứ hai này thì chúng tôi quá hưởng ứng, nên vui vẻ theo anh em vào thăm lâu đài. Rồi anh em lấy từ hầm rượu nhà chú Hỏa mấy chai rượu Tây. Thoạt Tám Nhân nói chợ Cũ gần đây có món vịt quay kiểu Tàu là nổi tiếng nhất và anh xung phong đi mua. Chúng tôi chọn bàn nhậu là một góc cầu thang nhà chú Hỏa. Nói là góc cầu thang nhưng thú thật, đời tôi chưa bao giờ ngồi ở một chỗ "sạch sẽ và sáng sủa" (chữ dùng của văn hào E.Hemingway) như thế. Cầu thang lát đá cẩm thạch, là loại vật liệu tôi chỉ mới đọc trong sách chứ chưa bao giờ thấy. Với Ngô Thế Oanh chắc cũng vậy, vì chúng tôi vừa từ sình lầy Đồng Tháp hay núi rừng miền Trung bước tới Sài Gòn. Khi Tám Nhân mua vịt quay về, mâm nhậu lập tức được bày ra ngay trên góc cầu thang lát đá cẩm thạch. Chúng tôi hớn hở nâng ly, mừng hội ngộ. Nào ai ngờ được mình còn có một buổi chiều như thế, uống rượu Tây với vịt quay chợ Cũ ngay trong lâu đài chú Hỏa.Sau này, nếu ai hỏi tôi: "Trong những ngày hòa bình đầu tiên ấy, anh thích nhất món ăn nào của Sài Gòn?", tôi sẽ trả lời ngay, không do dự: "Vịt quay chợ Cũ". Tôi chỉ nhớ mỗi món đó, dù đã ăn không ít món ngon Sài Gòn trong những ngày này. Hóa ra, ẩm thực luôn gắn với "đối tượng cùng ăn", với không gian và thời điểm. Một khi nó đã thành ký ức, thì chắc chắn là nó… ngon rồi. Chưa hết đâu bạn.Sắp Tết Đinh Tỵ 1977, tôi đang ở Hà Nội, tranh thủ chạy về quê Mộ Đức thăm thầy má tôi, cũng chỉ nghĩ ở quê vài ngày rồi trở ra Hà Nội, nhưng thầy má tôi giữ thằng con lại thêm một ngày, để gọi là "ăn tết trước". Ngày đó, thầy má tôi mới từ Hà Nội về quê, nhà còn rất tạm bợ, gọi là đón tết cho vui, tình cảm là chính, chứ có gì đâu mà "ăn".Rồi tôi lại tất tả chạy ra Hà Nội để sau tết tổ chức… cưới vợ.Năm 1976 là "năm Bính" của tôi. Vậy mà có những chuyện lớn tôi tính được và hoàn thành cơ bản trong năm này. Đầu tiên là chuyện viết trường ca. Rồi tới chuyện tình yêu và cưới vợ. Cô gái tôi yêu và yêu tôi đã chấp nhận sẽ đi suốt đời với một anh lính-nhà thơ nghèo là tôi. Tôi đưa em về ra mắt thầy má vào mùa hè 1976 và được thầy má hân hoan đồng ý.Vậy là Tết Đinh Tỵ 1977, vợ chồng tôi chính thức ăn tết tại Hà Nội ở nhà bà chị tôi. Chúng tôi lo đám cưới, một đám cưới cực giản dị, tổ chức vào mùng 6 Tết Đinh Tỵ, mượn nhà bà ngoại Nguyễn Đình Chính (con trai Nguyễn Đình Thi), một căn hộ nhỏ ở khu tập thể Trung Tự, làm địa điểm tổ chức. Đám cưới của chúng tôi thật nhiều hoa, toàn hoa đẹp Ngọc Hà, và thật nhiều bạn, toàn là bạn văn chương hồn nhiên vui nổ trời, dù cỗ chỉ có lạc rang và rượu đế. Món quà cưới duy nhất vợ chồng tôi nhận được từ một anh bạn làm ở Báo Phụ nữ là một… chiếc chậu thau bằng nhôm. Hồi đó là vậy, không biết "phong bì" là cái gì. Nhưng thật vui, thật hạnh phúc. Coi như tôi đã được "ăn tết hai miền" Quảng Ngãi và Hà Nội, rồi được làm đám cưới ngay tại thủ đô. Còn gì hơn nữa! Tổng kết lại, năm 1974 ăn tết trong rừng chiến khu, tháng 5.1975 "ăn Tết Hòa bình" tại Sài Gòn, rồi đầu năm 1977 ăn Tết Đinh Tỵ kiêm… cưới vợ tại Hà Nội. Ba cái tết, vui cả ba năm luôn!
Kênh khô cạn, hàng trăm hộ nuôi tôm “treo ao”
Sống chung với bệnh tiểu đường có nghĩa là theo một chế độ tập luyện, ăn uống và kiểm tra định kỳ thật nghiêm ngặt trong suốt đời.
